Những sự kiện gần vụ nổ lớn Big Bang dữ dội đến mức chúng để lại dấu ấn không thể xoá mờ trên cấu trúc của vũ trụ. Chúng ta có thể phát hiện những "vết sẹo" này ngày nay bằng cách quan sát ánh sáng lâu đời nhất trong vũ trụ.

 

Thiên thạch Chelyabinsk hồi năm 2013 đã chứng minh một điều. Đó là một tiểu hành tinh hoặc thiên thạch không cần thiết phải va chạm trực tiếp với Trái Đất mới có thể gây ra thiệt hại đáng kể.

 

Một khác biệt lớn giữa tiểu hành tinh và sao chổi thường được biết tới là các sao chổi băng có thể có đuôi trong khi tiểu hành tinh thì không có. Điều đó cần được xem lại bởi phát hiện gần đây về một số tiểu hành tinh đặc biệt đã xuất hiện đuôi sáng.

 

Có lẽ có rất nhiều thiên thể sáng ở dưới cấp sao tương tự như các ngoại hành tinh khổng lồ trong vùng lân cận Hệ Mặt Trời của chúng ta còn chưa được phát hiện. Đó là nội dung theo kết quả nghiên cứu của một nhóm đứng đầu bởi Jonathan Gagné ở Viện khoa học Carnegie với sự tham gia của các nhà nghiên cứu tại Viện nghiên cứu ngoại hành tinh (iRex) thuộc Đại học Montréal.

Các hành tinh được tin rằng hình thành từ những đĩa khí và bụi quanh các sao trẻ. Nhưng các nhà thiên văn học đã phải rất nỗ lực trong việc hoàn thiện lý thuyết về nguồn gốc của chúng để giải thích xem làm cách nào những đĩa này có thể phát triển thành những hệ hành tinh. Một nhóm nghiên cứu Pháp-Anh-Úc cho biết họ đã có câu trả lời, với những mô phỏng cho thấy sự hình thành của những "bẫy bụi" mà ở đó những mẩu vật chất có kích thước cỡ viên sỏi tập hợp lại với nhau để lớn dần thành khối lớn tạo nên các hành tinh.