Tối mùng 3 tháng 3 này, Mặt Trăng một lần nữa đi vào vùng bóng tối của Trái Đất. Sau nửa năm, kể từ tháng 9 năm ngoái, bạn sẽ lại có thể được quan sát nguyệt thực toàn phần. Đây cũng có thể coi là hiện tượng thiên văn đáng chú ý nhất của năm 2026.
Các hành tinh tự do, hay như chúng thường được gọi hơn, các hành tinh lang thang (Rogue Planet), trôi dạt trong không gian liên sao hoàn toàn đơn độc. Nói rằng có thể có rất nhiều trong số chúng có lẽ vẫn còn là một cách nói giảm. Các ước tính gần đây cho rằng số lượng hành tinh lang thang có thể tương đương với số lượng sao trong thiên hà Milky Way của chúng ta. Một số trong đó, chắc chắn, có các vệ tinh đi kèm, và một vài vệ tinh trong số đó thậm chí có thể có kích thước tương đương Trái Đất.
Sự tồn tại của các thiên hà elip khối lượng lớn trong vũ trụ sơ khai đã khiến các nhà thiên văn học bối rối suốt hai thập kỷ. Một nhóm nghiên cứu quốc tế do Nikolaus Sulzenauer và Axel Weiß từ Viện Thiên văn vô tuyến Max Planck (MPIfR) đứng đầu đã sử dụng dữ liệu từ Tổ hợp kính thiên văn quan sát bước sóng milimet - hạ milimet Atacama (viết tắt là ALMA) để làm sáng tỏ câu hỏi còn bỏ ngỏ này về sự hình thành thiên hà. Họ đã nghiên cứu một trong những tập hợp thiên hà ngoạn mục nhất một cách chi tiết và công bố kết quả trên số hiện tại của The Astrophysical Journal.
Tiểu hành tinh 2024 YR4, có kích thước tương đương một tòa nhà, có một khả năng nhỏ sẽ va chạm với Mặt Trăng vào năm 2032, và một nghiên cứu mới dự đoán rằng nó cũng có thể tạo nên một màn trình diễn ngoạn mục cho những người quan sát bầu trời bằng cách tạo ra hàng nghìn chớp lóe va chạm cũng như các trận mưa sao băng dữ dội.
Hình ảnh tuyệt đẹp này từ kính thiên văn không gian Hubble cho thấy tương tác đầy kịch tính giữa ánh sáng và bóng tối trong Tinh vân Quả Trứng (Egg Nebula), được chạm khắc bởi bụi sao mới được phóng ra. Nằm cách chúng ta khoảng 1.000 năm ánh sáng trong chòm sao Cygnus, Tinh vân Quả Trứng có một ngôi sao trung tâm bị che khuất bởi một đám mây bụi dày đặc - giống như một lòng đỏ nằm trong lòng trắng tối và đục của một quả trứng. Chỉ với độ phân giải sắc nét của Hubble mới có thể hé lộ những chi tiết tinh tế gợi ý về các quá trình đang định hình cấu trúc bí ẩn này.
Một tia phun từ một lỗ đen siêu nặng đang trở nên ngày càng giàu năng lượng theo thời gian, và hiện được cho là một trong những đối tượng giàu năng lượng nhất trong vũ trụ.
Kính thiên văn Không gian James Webb (JWST) được thiết kế để quan sát sâu vào quá khứ và nghiên cứu các thiên hà tồn tại không lâu sau Big Bang. Thông qua đó, các nhà khoa học hy vọng hiểu rõ hơn vũ trụ đã tiến hóa như thế nào từ thời kỳ sơ khai cho đến hiện tại. Khi Webb lần đầu hướng các hệ thống quang học và thiết bị quan sát tiên tiến vào vũ trụ sơ khai, nó phát hiện một nhóm đối tượng vật lý thiên văn mới: các nguồn sáng đỏ rực, được đặt tên là “chấm đỏ nhỏ" (LRD). Ban đầu, các nhà thiên văn giả thuyết rằng chúng có thể là những vùng tạo sao khối lượng lớn, nhưng điều này không phù hợp với các mô hình vũ trụ học đã được thiết lập.
- Sự phong phú của các phân tử hữu cơ ẩn sâu trong một nhân thiên hà bị bao phủ bởi khí và bụi
- Có lẽ không phải lỗ đen, mà là vật chất tối đang nắm giữ "trái tim" của Milky Way
- James Webb phát hiện một vụ sáp nhập sớm của 5 thiên hà
- Mặt Trời phóng ra 27 quầng lửa chỉ trong 24 giờ, có thể sẽ va chạm với Trái Đất
- Tàu không gian Juno quan sát thấy vụ phun trào núi lửa lớn nhất từng thấy trên vệ tinh Io
Nếu nội dung của bài trên hữu ích đối với bạn, bạn có thể ủng hộ các tác giả Ở ĐÂY để chúng tôi làm ngày càng tốt hơn và mang lại kiến thức phong phú, đa dạng và - như bao lâu nay - cực kỳ chính xác tới cộng đồng.
Trân trọng cám ơn!


