Jupiter

Một nhóm các nhà khoa học quốc tế đã khám phá ra rằng Sao Mộc là hành tinh già nhất trong Hệ Mặt Trời.

Billy Quarles - một nhà vật lý thiên văn sau tiến sĩ ở Đại học Oklahoma - đã xác định những thành phần khả dĩ của bảy hành tinh trong hệ TRAPPIST-1. Sử dụng hàng nghìn giả lập để xác định tính ổn định của các hành tinh trong hàng triệu năm, Quarles kết luận rằng sáu trong số bảy hành tinh này có thành phần cấu tạo giống như Trái Đất. Hành tinh duy nhất không giống với số còn lại TRAPPIST-1f với khối lượng chiếm 25% là nước. Trong khi đó, TRAPPIST-1e có thể là ứng viên sáng giá nhất trong hệ này để nghiên cứu khả năng tồn tại sự sống.

Thuật ngữ “thấu kính hấp dẫn” đã trở nên khá phổ biến. Hiệu ứng này xảy ra khi ánh sáng từ vật thể nền (chẳng hạn như một thiên hà) được khuếch đại và sáng lên khi nó gặp phải một trường hấp dẫn lớn (chẳng hạn như một cụm thiên hà) trên đường đi tới Trái Đất. Thấu kính hấp dẫn có thể giúp chúng ta nhìn thấy những vật thể không thể nhìn thấy được và mở ra một cánh cửa để nhìn sâu vào vũ trụ xa xôi. Điều này cũng cho thấy thấu kính hấp dẫn cũng là nguyên nhân lý giải cho việc chúng ta nhìn thấy rất nhiều, thậm chí tát cả những thiên hà hồng ngoại sáng nhất trên bầu trời.

Hai nhóm nghiên cứu thiên văn đã sử dụng tổ hợp kính milimet/hạ-milimet Atacama (ALMA) ở Chile để phát hiện được phân tử hữu cơ phức tạp tiền sinh học methyl isocyanate (CH3NCO) trong hệ sao IRAS 16293-2422.

Về mặt vũ trụ học, thiên hà Milky Way của chúng ta và khu vực lân cận của nó nằm trong một vùng không gian trống trải. Trong một nghiên cứu năm 2013, nhà thiên văn học ở Đại học Wisconson-Madison (UW-Madison) là Amy Barger và Ryan Keenan (người mà sau đó là sinh viên của bà) đã cho thấy thiên hà của chúng ta - khi xét trên qui mô lớn của vũ trụ - nằm trong một khoảng trống khổng lồ, một vùng không gian chứa ít thiên hà, sao và hành tinh hơn rất nhiều so với từng dự đoán.