Những hệ hành tinh trong vũ trụ cần trải qua hàng triệu năm để hình thành, điều đó gây ra khó khăn lớn cho các nhà thiên văn học trong việc xác định giai đoạn phát triển và phân loại chúng. Giải pháp tiếp cận tốt nhất có thể làm được ở hiện tại là quan sát thêm những ví dụ mới và bổ sung vào nguồn dữ liệu đã có. Kính thiên văn không gian James Webb sắp được NASA phóng tới đây sẽ trở một nguồn cung cấp thông tin ở bước sóng hồng ngoại cho kho dữ liệu đó.
Nguồn gốc của vụ nổ supernova cổ đại xảy ra vào năm 1181 sau Công Nguyên (SCN) vẫn còn là một bí ẩn trong 840 năm qua.
Mặc dù hàng nghìn hành tinh đã được phát hiện trong thiên hà Milky Way, nhưng hầu hết đều nằm cách Trái Đất chưa đầy vài nghìn năm ánh sáng. Tuy nhiên, thiên hà của chúng ta có đường kính hơn 100.000 năm ánh sáng, gây khó khăn cho việc điều tra sự phân bố của các hành tinh. Nhưng giờ đây, một nhóm nghiên cứu đã tìm ra cách để vượt qua rào cản này.
Một nhóm nghiên cứu quốc tế do các nhà nghiên cứu từ Viện Vật lý thiên văn Canarias (IAC) dẫn đầu đã khám phá ra, với mức độ chi tiết cao hơn, các hiệu ứng vật lý và hóa học trong tác động của một luồng khí tiền sao bên trong tinh vân Orion. Nghiên cứu được thực hiện nhờ sử dụng các quan sát bằng kính thiên văn VLT và dữ liệu hình ảnh 20 năm của kính thiên văn không gian Hubble. Các quan sát cho thấy bằng chứng về sự nén và nhiệt độ tăng được tạo ra bởi sóng xung kích, cùng sự phá hủy các hạt bụi, dẫn đến sự gia tăng đáng kể độ phong phú của các nguyên tử sắt, niken và các nguyên tố nặng khác trong tinh vân Orion. Các kết quả gần đây đã được công bố trên Astrophysical Journal.
Các nhà thiên văn học có thể đã chụp được hình ảnh rõ nét nhất về vật chất va chạm với bề mặt của một ngôi sao trẻ, những phát hiện này có thể làm sáng tỏ việc Mặt Trời từng trông như thế nào trong giai đoạn sớm của nó.
Quan điểm phổ biến rằng sao lùn trăng là các sao trơ và mờ dần một cách chậm chạp vừa bị thách thức bởi những quan sát từ kính thiên văn không gian Hubble của NASA/ESA. Một nhóm các nhà thiên văn quốc tế đã tìm thấy bằng chứng đầu tiên cho thấy các sao lùn trắng có thể làm chậm tốc độ lão hóa bằng việc đốt cháy hydro trên bề mặt của chúng.
Một vụ nổ supernova là kết thúc rực rỡ của một sao khổng lồ. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi của thang thời gian vũ trụ, ngôi sao nỗ lực hết mình để tiếp tục tỏa sáng nhưng rốt cục tự nó mờ dần đi và cuối cùng sụp đổ thành một sao neutron hoặc một lỗ đen khối lượng sao. Chúng ta thường nghĩ rằng tất cả các sao có khối lượng trên 10 lần Mặt Trời sẽ kết thúc dưới dạng một vụ nổ supernova, nhưng một nghiên cứu mới cho thấy điều đó không đúng.
- Một phần tư số sao như Mặt Trời ăn thịt hành tinh của chúng
- Va chạm giữa các sao kích hoạt vụ nổ supernova
- Một loại ngoại hành tinh mới có thể là bước tiến mới trong việc tìm kiếm sự sống trong vũ trụ
- Liệu bức xạ vũ trụ có làm hỏng việc trồng trọt trên Sao Hỏa?
- Những sao chổi liên sao như Borisov có lẽ không phải hiếm
Nếu nội dung của bài trên hữu ích đối với bạn, bạn có thể ủng hộ các tác giả Ở ĐÂY để chúng tôi làm ngày càng tốt hơn và mang lại kiến thức phong phú, đa dạng và - như bao lâu nay - cực kỳ chính xác tới cộng đồng.
Trân trọng cám ơn!


