Cho đến nay, các nhà khoa học đã xác định được khối lượng của các ngôi sao, hành tinh và vệ tinh bằng cách nghiên cứu chuyển động của chúng dựa trên tương tác hấp dẫn với những đối tượng khác gần đó. Tuy nhiên, trong trường hợp của các pulsar trẻ, các nhà toán học tại Đại học Southampton đã tìm thấy một phương pháp mới để đo khối lượng ngay cả khi các pulsar này nằm một mình trong không gian.

Đi bộ trên một đoạn đường gập ghềnh ở Trái Đất là một điều đơn giản. Nhưng làm điều đó khi trở về Trái đất sau 6 tháng trong không gia thì không phải chuyện dễ dàng. Càng ở ngoài không gian lâu, não của các nhà du hành càng càng khó để thích nghi trở lại với trọng lực. Các phi hành gia trở về Trái Đất, sau khi sống trên trạm vũ trụ quốc tế (International Space Station - ISS), cho thấy những vấn đề kiểm soát thăng bằng, yếu cơ và các vấn đề về tim mạch.

 

Tàu không gian New Horizons của NASA đã gửi về những hình ảnh có độ phân giải cao nhất từ trước tới nay về Charon - vệ tinh lớn nhất của hành tinh lùn Pluto. Những bức ảnh này đã cho thấy một lịch sử phức tạp và dữ dội của thiên thể này.

 

Thấu kính hấp dẫn xảy ra khi các nhà thiên văn học trên Trái Đất quan sát một thiên hà lớn hay một cụm thiên hà. Những thiên thể có khối lượng rất lớn giống như những thấu kính trong không gian, chúng bẻ cong mọi tia sáng đi qua gần chúng bởi lực hấp dẫn, và do đó tạo ra nhiều hình ảnh của những thiên thể khác ở xa phía sau chúng. Khi thiên thể ở xa và thiên hà gây ra thấu kính hấp dẫn thẳng hàng với chúng ta, cái chúng ta quan sát được sẽ là hình ảnh một chiếc vòng trong không gian.

 

Một trăm năm kể từ khi Einstein đề xuất ý tưởng về sóng hấp dẫn như là một phần của thuyết tương đối rộng của ông, một cuộc tìm kiếm kéo dài 11 năm được thưc hiện bởi kính thiên văn CSIRO Parkes (Australia) đã hoàn toàn thất bại trong việc xác định sóng này, dẫn tới một nghi ngờ đối với hiểu biết của chúng ta về các thiên hà và lỗ đen.