Bốn hành tinh được phát hiện gần đây có thể giúp cho các nhà khoa học hiểu rõ thêm về cách mà Trái Đất và Hệ Mặt Trời của chúng ta đã phát triển trong những năm “sơ khai”. Các ngoại hành tinh này nằm cách chúng ta 130 năm ánh sáng, chuyển động quanh hai ngôi sao có tên là TOI 2076 và TOI 1807. Hai ngôi sao này lần lượt nằm trong hai chòm sao Boötes (Mục đồng) và Canes Venatici (Chó săn).
Một đám mây tách biệt, bí ẩn về mặt khoa học, có kích thước lớn hơn cả thiên hà của chúng ta đã được một nhóm nghiên cứu tại Đại học Alabama ở Huntsville (UAH) phát hiện trong một “vùng đất hoang”.
Hình ảnh này được chụp bởi kính thiên văn không gian Hubble của NASA và ESA. Nó cho thấy cụm sao NGC 330 ở cách chúng ta khoảng 180.000 năm ánh sáng, trong thiên hà Mây Magellan Nhỏ (SMC). Trên bầu trời, cụm sao này có vị trí ở chòm sao Tucana (chim Toucan), chứa rất nhiều sao nằm rải rác trong bức ảnh tuyệt đẹp này.
Palomar 5 là một cụm sao độc đáo. Trong một bài báo vừa đăng trên Nature Astronomy, một nhóm các nhà vật lý thiên văn quốc tế do Đại học Barcelona đứng đầu đã cho thấy những đặc điểm nổi bật của Palomar 5 có vẻ là hệ quả của việc có quá nhiều lỗ đen (khoảng hơn 100) ở trung tâm của cụm.
Một nghiên cứu mới đã chỉ ra rằng lượng nước chứa trong bầu khí quyển của Sao Kim thấp đến mức ngay cả những vi khuẩn chịu hạn tốt nhất của Trái Đất cũng không có khả năng tồn tại ở đó. Phát hiện này dường như đã xóa sạch hy vọng của khám phá hồi năm ngoái về các phân tử có khả năng là được tạo ra bởi các sinh vật sống trong khí quyển nóng rực của hành tinh này, và được coi là một dấu hiệu về khả năng có tồn tại sự sống.
Trong suốt nhiều thời đại, dải Ngân Hà (dải sáng biểu kiên của thiên hà Milky Way) đã treo lơ lửng trên bầu trời của nhân loại, một kỳ quan tuyệt đẹp tỏa sáng mỗi đêm Ngày nay, hầu hết những người sống ở thành phố hiếm khi nhìn thấy toàn bộ vẻ đẹp lộng lẫy của thiên hà chứa chúng ta trải dài trên các tầng mây. May mắn thay, nhiều nhiếp ảnh gia tài năng trên khắp thế giới đã ghi lại được những hình ảnh mà nhiều người quan sát bị bỏ lỡ.
Những kỳ dị như ở trung tâm của các lỗ đen là những nơi có độ đậm đặc vô hạn, thường được coi là nơi mà vật lý "sụp đổ". Tuy nhiên, điều không hề có nghĩa là "bất cứ thứ gì" có thể xảy ra, và các nhà vật lý quan tâm xem những định luật nào có thể sụp đổ, và bằng cách nào.
- Người hành tinh khác ở 1700 hệ sao có thể đã nhìn thấy nền văn minh xuất hiện trên Trái Đất
- Nghi vấn về sự sụt giảm độ sáng bất thường của Betelgeuse
- Kính Hubble đang gặp rắc rối - NASA cho biết
- 5 hình ảnh vệ tinh cho thấy hành tinh của chúng ta thay đổi nhanh như thế nào
- Hình ảnh chi tiết đầu tiên về vệ tinh lớn nhất của Sao Mộc trong hai thập kỷ qua
Nếu nội dung của bài trên hữu ích đối với bạn, bạn có thể ủng hộ các tác giả Ở ĐÂY để chúng tôi làm ngày càng tốt hơn và mang lại kiến thức phong phú, đa dạng và - như bao lâu nay - cực kỳ chính xác tới cộng đồng.
Trân trọng cám ơn!


