MACS0416_Y1

Các nhà nghiên cứu đã phát hiện một tín hiệu vô tuyến từ bụi liên sao dày đặc trong thiên hà MACS0416_Y1, nằm cách chúng ta 13,2 tỷ năm ánh sáng ở vị trí chòm sao Eridanus. Các mô hình chuẩn không thể giải thích sự tồn tại của nhiều bụi như vậy trong một thiên hà trẻ, điều đó khiến chúng ta cần xem lại lịch sử hình thành của các sao.

DM Tau

Các nhà nghiên cứu đã phát hiện sự hình thành của các hành tinh quanh một sao trẻ giống Mặt Trời. Hai vành bụi quanh ngôi sao ở khoảng cách tương đương với vành đai tiểu hành tinh và quỹ đạo của Sao Hải Vương trong Hệ Mặt Trời gợi ý rằng chúng ta đang chứng kiến sự hình thành của một hệ hành tinh tương tự như hệ của chúng ta.

Supernovae

Các sao có khối lượng trên 8 lần Mặt Trời kết thúc cuộc đời của chúng trong những vụ nổ supernova. Thành phần của ngôi sao ảnh hưởng tới những gì xảy ra trong vụ nổ.

Milky Way

Đo tổng khối lượng của thiên hà chúng ta là một bài toán khó. Rất khó để nhìn toàn bộ được cùng lúc khi mà chúng ta đang ở trong một cánh tay xoắn của nó. Bên cạnh đó, có một phần lớn của Milky Way mà chúng ta không thể thấy vì đó là phần vật chất tối không phát ra ánh sáng. Vậy nên để có được con số chính xác, các nhà nghiên cứu cần đo khối lượng của cả phần nhìn thấy và phần không nhìn thấy của thiên hà.

HD 106906

Những quan sát mới về một ngoại hành tinh ở xa cùng hệ của nó mang lại bằng chứng cho một lý thuyết thiên văn đã được đề xuất từ lâu: các sao đi ngang qua có thể gây nhiễu loạn các hệ hành tinh và thay đổi quỹ đạo của các hành tinh - theo hướng tốt hơn hoặc xấu hơn. Tùy thuộc vào cách mà chúng bay qua, các sao có thể có thể đẩy một hành tinh nào đó vào quỹ đạo ổn định hơn hoặc hất văng nó ra hoàn toàn khỏi hệ của nó. Một bằng chứng mới cho thấy những cuộc chạm trán kiểu này có thể giải thích đường đi của những vật thể kỳ lạ trong Hệ Mặt Trời chúng ta như Oumuamua hay Hành tinh thứ Chín.