Các nhà nghiên cứu tại Viện Vật lý Ngoài Trái Đất Max Planck (MPE), phối hợp cùng các nhà vật lý thiên văn thuộc Trung tâm Sinh học thiên văn (Centro de Astrobiología - CAB), CSIC-INTA, đã xác định được phân tử chứa lưu huỳnh lớn nhất từng được phát hiện trong không gian: 2,5-cyclohexadiene-1-thione (C₆H₆S). Họ đã đạt được đột phá này nhờ kết hợp các thí nghiệm trong phòng thí nghiệm với các quan sát thiên văn. Phân tử này được phát hiện trong đám mây phân tử G+0.693–0.027, cách Trái Đất khoảng 27.000 năm ánh sáng, gần trung tâm của thiên hà Milky Way.
Các nhà khoa học đã quan sát thấy một lỗ đen siêu nặng “tỉnh giấc” sau gần 100 triệu năm ngủ yên.
Nhóm sứ mệnh Hubble đã liên tục gửi về những hình ảnh tập trung vào quá trình hình thành sao. Hình ảnh mới nhất là về Lupus 3, một vùng tạo sao cách Trái Đất khoảng 500 năm ánh sáng. Lupus 3 chứa những ngôi sao trẻ sáng chói đã thoát ra khỏi lớp kén khí bao quanh, cũng như những ngôi sao vẫn đang tiếp tục phát triển bên trong đó.
Tối 19/01/2026, từ trường Trái Đất hứng một cơn bão địa từ mức “nghiêm trọng” (G4), xảy ra không lâu sau khi Mặt Trời phát ra một quầng lửa cấp X rất mạnh. Dòng hạt mang điện và plasma lao tới đã khiến cực quang xuất hiện trên diện rộng ở các vĩ độ thấp bất thường tại Bắc bán cầu, đặc biệt là nhiều khu vực châu Âu.
Kính thiên văn không gian James Webb đã phóng tầm nhìn vào tinh vân Helix để cung cấp một góc nhìn cận cảnh về viễn cảnh có thể xảy ra đối với chính Mặt Trời và hệ hành tinh của chúng ta trong tương lai. Trong hình ảnh có độ phân giải cao của Webb, cấu trúc của lớp khí bị đẩy ra từ một ngôi sao đang chết dần hiện lên rõ nét. Hình ảnh cho thấy cách mà các ngôi sao tái chế vật chất của chúng trở lại vũ trụ, gieo mầm cho các thế hệ sao và hành tinh tiếp theo, khi NASA tiếp tục khám phá những bí ẩn của vũ trụ và vị trí của chúng ta trong đó.
Vào thời kỳ đầu của kỷ nguyên ngoại hành tinh, các mục tiêu đặt ra khá đơn giản. Mục tiêu đầu tiên là tìm càng nhiều ngoại hành tinh càng tốt nhằm xây dựng hiểu biết về quần thể ngoại hành tinh. Mục tiêu thứ hai là xác định xem có hành tinh nào nằm trong "vùng sống được" quanh các ngôi sao của chúng hay không. Khái niệm vùng sống được ban đầu được định nghĩa một cách đơn giản: bất kỳ hành tinh nào nằm ở khoảng cách phù hợp để nước tồn tại ở dạng lỏng trên bề mặt đều được xem là nằm trong vùng sống được.
Thiên hà Circinus, một thiên hà cách Trái Đất khoảng 13 triệu năm ánh sáng, chứa một lỗ đen siêu nặng đang hoạt động và tiếp tục ảnh hưởng đến quá trình tiến hóa của nó. Trước đây, nguồn phát ra lượng ánh sáng hồng ngoại lớn nhất từ khu vực gần lỗ đen nhất được cho là các luồng vật chất cực nóng được phun từ phía trong ra bên ngoài.
- ALMA thăm dò xuống dưới bề mặt băng của vệ tinh Callisto
- Các nhà thiên văn phát hiện một thiên hà xoắn dạng thanh tồn tại chỉ 2 tỷ năm sau Big Bang
- Sao tối và ba bài toán của thời kỳ “bình minh vũ trụ” trong dữ liệu JWST
- Cáo và cực quang: cuộc gặp gỡ của một truyền thuyết xa xưa giữa Bắc Cực
- Lỗ đen siêu siêu nặng và giới hạn của quan hệ M-sigma
Nếu nội dung của bài trên hữu ích đối với bạn, bạn có thể ủng hộ các tác giả Ở ĐÂY để chúng tôi làm ngày càng tốt hơn và mang lại kiến thức phong phú, đa dạng và - như bao lâu nay - cực kỳ chính xác tới cộng đồng.
Trân trọng cám ơn!


