Planet Nine

Hệ Mặt Trời có 8 hành tinh. Năm 2006, các nhà thiên văn học đã xếp loại Pluto là một hành tinh lùn, cùng loại với Eris, Sedna, Quaoar, Ceres và có lẽ vẫn còn rất nhiều những thiên thể nhỏ khác trong Hệ Mặt Trời. Chúng được định nghĩa là những thiên thể quay quanh Mặt Trời nhưng không đủ lớn (khác với những hành tinh thông thường) để chiếm ưu thế tuyệt đối về hấp dẫn trên quỹ đạo của chúng.

VLT

Bước tiếp theo trong việc nghiên cứu các ngoại hành tinh là cần tìm hiểu kỹ hơn về khí quyển của chúng. Các nhà thiên văn có thể khá dễ dàng xác định được khối lượng, mật độ và các đặc điểm vật lý khác của một hành tinh. Nhưng việc xác định đặc điểm khí quyển của chúng phức tạp hơn nhiều.

James Webb telescope

James Webb đã được đặt trong một container bảo vệ khổng lồ, chở qua kênh đào Panama cùng với tất cả các kế hoạch tỉ mỉ để phóng lên chiếc kính thiên văn không gian tiên tiến và lớn nhất thế giới.

Jupiter

Các hành tinh trong Hệ Mặt Trời của chúng ta có hai dạng: Một số ở dạng rắn và một số ở dạng khí. Nhưng tất cả các vệ tinh trong Hệ Mặt Trời của chúng ta đều ở dạng rắn, ngay cả những vệ tinh quay quanh những hành tinh khí khổng lồ. Vậy tại sao các vệ tinh trong Hệ Mặt Trời của chúng ta không ở dạng khí? Và liệu có những vệ tinh khí ở những nơi khác trong vũ trụ hay không?

Sirius

Có thể bạn biết rằng Sirius là sao sáng nhất trên bầu trời đêm. Nhưng liệu Sirius có phải là sao có độ chói (tức chỉ công suất phát xạ của sao) lớn nhất hay không? Câu trả lời là không. Đối với các nhà thiên văn, từ “độ chói” (hay còn gọi là “độ trưng”) dùng để chỉ độ sáng thực sự hay cấp sáng tuyệt đối của một ngôi sao. Nói một cách đơn giản hơn, nếu tất cả các sao đều nằm cách Trái Đất một khoảng như nhau thì liệu Sirius có còn là sao sáng nhất nữa hay không? Chắc chắn là không rồi.