Một thời điểm quan trọng trong cuộc đời của một ngôi sao như Mặt Trời là khi nó dừng việc giảm tốc độ tự quay, theo một nghiên cứu được công bố trên tạp chí Nature của các nhà khoa học từ đại học Birmingham. Phát hiện này thách thức các lý thuyết hiện hành và tác động tới sự hiểu biết của chúng ta về cách Mặt Trời và các sao khác ảnh hưởng tới môi trường xung quanh, bao gồm các hành tinh, khi chúng già đi.

 

Eta Carinae, hệ sao sáng và nặng nhất cách chúng ta 10.000 năm ánh sáng, được biết tới nhờ sự phun trào dữ dội được quan sát thấy từ giữa thế kỉ 19 khi nó ném một lượng vật chất ít nhất bằng 10 lần khối lượng Mặt Trời vào không gian. Lớp khí và bụi đang mở rộng và tiếp tục bao quanh Eta Carinae này khiến nó trở thành thiên thể độc nhất từng được biết tới trong thiên hà chúng ta. Giờ đây, một nghiên cứu sử dụng dữ liệu lưu trữ của hai kính thiên văn không gian là Spitzer và Hubble của NASA đã phát hiện thêm năm đối tượng tương tự trong các thiên hà khác.

 

Một nhóm nghiên cứu quốc tế thông báo rằng các vụ bùng nổ của lỗ đen có thể được quan sát ở bước sóng biểu kiến, và ánh sáng không ổn định phát ra từ khí quanh lỗ đen là dấu hiệu trực tiếp về điều này. Kết quả nghiên cứu đã được công bố trên tạp chí Nature, cho thấy không chỉ tia X mà cả các tia biểu kiến là dữ liệu quan sát đáng tin cậy về hoạt động của lỗ đen.

 

 

Các nhà nghiên cứu đã tìm ra một cách mới để đo lực hấp dẫn bề mặt của một ngôi sao. Với các sao có khoảng cách lớn và các hành tinh trên quĩ đạo của chúng, thông tin về lực hấp dẫn là điểm mấu chốt để xác định liệu các hành tinh đó có thể tồn tại sự sống hay không.

 

Hiện tượng thiên văn đầu tiên mà bạn có thể quan sát trong năm 2016 này là mưa sao băng Quadrantids, với thời điểm lý tưởng nhất là rạng sáng ngày mùng 4 tháng 1. Đây là một mưa sao băng cỡ trung bình diễn ra định kì hàng năm từ cuối tháng 12 đến đầu tháng 1 với cực điểm vào khoảng rạng sáng mùng 3, mùng 4 tháng 1.