Sử dụng các thiên hà như những thấu kính khổng lồ, một nhóm các nhà thiên văn học từ nhiều quốc gia với sự hỗ trợ của kính thiên văn không gian Hubble đã thực hiện một phép đo độc lập về tốc độ giãn nở của vũ trụ. Tốc độ giãn nở mới đo được của vùng vũ trụ lân cận phù hợp với phát hiện gần đây. Những kết quả này có sự mâu thuẫn với những phép đo về vũ trụ sớm. Điều đó dẫn tới một vấn đề cơ bản trong hiểu biết của chúng ta về vũ trụ.

Các thiên hà lùn, những tập hợp của sao và khí nhỏ hơn Milky Way 100 tới 1.000 lần, được cho rằng chính là những khối cấu tạo nên các thiên hà lớn. Tuy nhiên, bằng chứng về những nhóm thiên hà lùn sáp nhập cho tới tận lúc này mới được tìm ra.

 

Có ai ngoài đó không? Câu hỏi về việc liệu sinh vật Trái Đất có đơn độc trong vũ trụ hay không đã thách thức tất cả mọi người từ các nhà sinh vật và các nhà vật lý cho tới các nhà triết học và nhà làm phim. Nó cũng là điều thúc đẩy nghiên cứu của nhà thiên văn học Stephen Kane ở Đại học bang San Francisco về các ngoại hành tinh - những hành tinh nằm ngoài Hệ Mặt Trời của chúng ta.

 

Các nhà khoa học tại NASA và NOAA (Cơ quan quản lý đại dương và khí quyển quốc gia Mỹ) báo cáo rằng nhiệt độ bề mặt Trái Đất đạt mức nóng nhất từng có kể từ khi bắt đầu được ghi nhận năm 1880. Năm 2016 đồng thời cũng là năm thứ ba liên tiếp đạt kỷ lục về nhiệt độ.

 

Núi lửa không chỉ tồn tại trên các vệ tinh và hành tinh. Một sao chổi có quỹ đạo chuyển động giữa Sao Thổ và Sao Mộc dường như có những dấu hiệu của núi lửa băng, là hoạt động phun ra vật chất đã đóng băng thay vì dung nham đá nóng chảy. Tuy nhiên, không chỉ một điểm, sự phun trào bắt đầu từ một vị trí nhiều lần trước khi cuối cùng di chuyển đến một vị trí khác trong lớp vỏ băng.