Mặt Trời thường xuyên phóng ra những khối plasma khổng lồ vào không gian, được gọi là những vụ phụ trào nhật hoa lớn (viết tắt là các CME). Những hiện tượng này thường xảy ra đồng thời với những vụ bùng sáng đột ngột gọi là quầng lửa, và đôi khi lan rộng đủ xa để gây xáo trộn từ quyển của Trái Đất, tạo ra các hiện tượng thời tiết không gian như cực quang hoặc bão từ, thậm chí có thể làm hư hại lưới điện.
Vào tháng 11 năm 1572, một ngôi sao mới rực rỡ đã xuất hiện trong chòm sao Cassiopeia, tỏa sáng đến mức có thể nhìn thấy cả vào ban ngày. Nhà thiên văn học người Đan Mạch Tycho Brahe đã cẩn thận ghi chép lại hiện tượng trên bầu trời này, và tàn tích của vụ nổ supernova mang tên ông đã được nghiên cứu rất kỹ kể từ đó.
Trong quá khứ xa xôi, Hệ Mặt Trời tràn ngập những va chạm và đụng độ. Hàng triệu vật thể đá bay hỗn loạn khắp Hệ, va vào nhau trong các chuỗi va chạm liên tiếp. Theo thời gian, một phần không nhỏ trong số chúng cuối cùng đã trở thành một phần của các hành tinh đá. Phần còn lại của các khối đá không gian chủ yếu tập trung trong vành đai tiểu hành tinh chính.
- Titan dạy chúng ta một bài học mới về hóa học
- Các nền văn minh ngoài Trái Đất có lẽ chỉ có cơ hội được phát hiện trong phạm vi thời gian rất ngắn
- James Webb làm sáng tỏ thêm thành phần của các mảnh vụn hành tinh gần sao lùn trắng
- Mưa sao băng Orionids cùng hai sao chổi sẽ làm rực rỡ thêm bầu trời đầu tuần tới
- Các nhà thiên văn học phát hiện "vòng sóng vô tuyến dị biệt" mạnh nhất và xa nhất từng được ghi nhận
Nếu nội dung của bài trên hữu ích đối với bạn, bạn có thể ủng hộ các tác giả Ở ĐÂY để chúng tôi làm ngày càng tốt hơn và mang lại kiến thức phong phú, đa dạng và - như bao lâu nay - cực kỳ chính xác tới cộng đồng.
Trân trọng cám ơn!



