Trong nhiều thập kỷ, các nhà văn khoa học viễn tưởng đã cố gắng chuẩn bị cho chúng ta về khả năng tiếp xúc với người ngoài hành tinh trong tương lai. Những nỗ lực đó thường xoay quanh một số mô-típ lặp đi lặp lại. Có kịch bản xâm lược của một loài hiếu chiến, có loài sinh vật tiến hóa cao tìm cách giao tiếp với loài người còn nguyên thủy, có những người ngoài hành tinh nhân từ đến cứu chúng ta khỏi chính mình, và cũng có những sinh vật tinh quái chuyên bắt cóc để tiến hành các thí nghiệm y học kỳ quặc.
Vũ trụ của chúng ta tràn ngập các thiên hà, theo mọi hướng xa đến mức các thiết bị quan sát của chúng ta có thể nhìn thấy. Một số nhà nghiên cứu ước tính rằng có tới khoảng 2 nghìn tỷ thiên hà trong vũ trụ quan sát được. Thoạt nhìn, các thiên hà này có vẻ như phân bố ngẫu nhiên trong không gian, nhưng thực tế không phải vậy. Việc lập bản đồ chi tiết cho thấy chúng được phân bố dọc theo bề mặt của những “bong bóng” vũ trụ khổng lồ, có đường kính lên tới vài trăm triệu năm ánh sáng. Bên trong các bong bóng này hầu như không có thiên hà nào, vì thế những vùng đó được gọi là các khoảng trống vũ trụ (cosmic void). Kính thiên văn Không gian Nancy Grace Roman của NASA sẽ cho phép chúng ta đo đạc các khoảng trống này với độ chính xác chưa từng có, từ đó giúp hé lộ lịch sử giãn nở của vũ trụ.
Một vụ nổ tia gamma (GRB) - loại vụ nổ mạnh nhất trong vũ trụ - được phát hiện trung bình khoảng một lần mỗi ngày. Tuy nhiên, sự kiện xảy ra vào ngày 2 tháng 7 năm 2025 lại vô cùng khác thường: Kính thiên văn không gian tia gamma Fermi của NASA, đang hoạt động trên quỹ đạo quanh Trái Đất từ năm 2008, đã ghi nhận một GRB có thời gian tồn tại bất thường, tiếp tục phát xạ theo từng đợt trong hơn bảy giờ.
Kính thiên văn không gian James Webb (JWST) đã phát hiện một ngoại hành tinh xa xôi mà lẽ ra không thể tồn tại. Siêu Trái Đất siêu nóng này, mang tên TOI-561 b, được bao phủ bởi một bầu khí quyển dày gồm khí nóng, bao trùm một hành tinh có đại dương dung nham sôi sục.
Bề mặt Mặt Trăng có thể không chỉ là một cảnh quan đầy bụi và cằn cỗi. Trong suốt hàng tỷ năm, những hạt cực nhỏ từ khí quyển Trái Đất đã rơi xuống lớp đất trên Mặt Trăng, tạo nên một nguồn đầy tiềm năng các chất có thể duy trì sự sống cho các phi hành gia trong tương lai. Tuy nhiên, chỉ gần đây các nhà khoa học mới bắt đầu hiểu được cách những hạt này thực hiện hành trình dài từ Trái Đất đến Mặt Trăng, cũng như quá trình này đã diễn ra trong bao lâu.
Một nhóm các nhà thiên văn quốc tế do SRON (Viện nghiên cứu Không gian Quốc gia Hà Lan) đứng đầu đã quan sát thấy một đợt phun trào vật chất đột ngột gần lỗ đen siêu nặng NGC 3783, với vận tốc lên tới 20% vận tốc ánh sáng. Trong chiến dịch quan sát kéo dài 10 ngày chủ yếu bằng kính thiên văn không gian XRISM, các nhà nghiên cứu đã chứng kiến quá trình hình thành và gia tốc của luồng vật chất này.
Hình ảnh ngoạn mục này về một tinh vân phát xạ (một đám mây khí và bụi được thắp sáng bởi các ngôi sao lân cận) cùng một cụm sao gần đó đã được Đài quan sát Gemini công bố nhân dịp kỷ niệm 25 năm thành lập.
- Vết đen Mặt Trời tương đương với sự kiện Carrington đang hướng thẳng về phía Trái Đất
- Quan sát mưa sao băng lớn nhất hàng năm: Geminids
- Chúng ta có thể tìm kiếm nền văn minh khác trong vũ trụ dựa trên những kịch bản về tương lai của chính Trái Đất
- Hubble tìm kiếm những cụm sao trong "Thiên hà Thất lạc"
- Các gel bám bề mặt có thể giải thích cho sự sống trên Trái Đất
Nếu nội dung của bài trên hữu ích đối với bạn, bạn có thể ủng hộ các tác giả Ở ĐÂY để chúng tôi làm ngày càng tốt hơn và mang lại kiến thức phong phú, đa dạng và - như bao lâu nay - cực kỳ chính xác tới cộng đồng.
Trân trọng cám ơn!


