Hầu hết các thiên hà chúng ta đã biết ngày nay có trung tâm là một lỗ đen siêu nặng. Khoảng một nửa trong số các lỗ đen này được che phủ bởi một lớp bụi dầy, khiến chúng ta không thể quan sát chúng. Đến nay, các nhà khoa học đã có giả thuyết về nguồn gốc của đám bụi này.
Ngày 8/11 sắp tới, tiểu hành tinh 2005 YU55, một tiểu hành tinh trong Hệ Mặt Trời với đường kính khoảng 400m) sẽ bay qua rất gần Trái Đất, ở khoảng cách gần hơn cả Mặt Trăng. Các nhà khoa học NASA đang chuẩn bị để quan sát thiên thể này.
Đêm 28 tháng 10 sắp tới, hành tinh lớn nhất của Hệ Mặt Trời sẽ đạt độ sáng tối đa của nó trên thiên cầu, là một dịp tuyệt vời cho những nhà quấnts nghiệp dư có thể nhìn rõ nó.
Cũng như các thiên hà khác, thiên hà Milky Way của chúng ta cũng được lấp đầy bởi một thứ vật chất vô hình: vật chất tôi (Dark matter). Bản chất của thứ vật chất này luôn là một điều bí mật, và nghiên cứu mới đây lại càng làm tăng thêm tính bí ẩn của nó.
Đêm 21, rạng sáng 22 tháng 10 sắp tới, nếu thời tiết đẹp, chúng ta sẽ có thể quan sát mưa sao băng Orionids, một trận mưa sao băng "trên trung bình" của năm.
Từ tháng 9 năm 2008, rover Opportunity của NASA trên Sao Hỏa đã rời miệng núi Victoria để đi sang miệng núi Endeavour. Chuyến đi này kéo dài gần 3 năm chỉ để hoàn thành quãng đường 13 dặm (21km). Các nhà khoa học đã cho Opportunity chụp ảnh trực tiếp đường đi hàng ngày của nó. Video dưới do NASA mới phát hành tổng hợp 309 tấm ảnh đã chụp được cùng âm thanh ghi lại trong quá trình di chuyển của Opportunity.
Mô hình chúng ta vẫn biết cho rằng Sao Thiên Vương (Uranus) đã bị tấn công bởi một vụ va chạm lớn dẫn đến trục nghiêng bất thường ngày nay. Nhưng với việc kết hợp với trục nghiêng của các vệ tinh của hành tinh này, nghiên cứu mới đây chỉ ra rằng có thể nó đã trải qua ít nhất là hai va chạm nhỏ hơn va chạm đã dự đoán.


