Một nghiên cứu do Trung tâm Sinh học thiên văn (CAB), CSIC-INTA, đứng đầu, sử dụng các kỹ thuật mô hình hóa được phát triển tại Đại học Oxford, đã phát hiện một mức độ phong phú chưa từng có của các phân tử hữu cơ nhỏ trong vùng nhân bị bao phủ của một thiên hà lân cận, nhờ các quan sát được thực hiện bằng kính thiên văn không gian James Webb (JWST).
Thiên hà Milky Way của chúng ta có thể không có một lỗ đen siêu nặng ở trung tâm mà thay vào đó là một cụm vật chất tối bí ẩn khổng lồ tạo ra cùng ảnh hưởng hấp dẫn, các nhà thiên văn học cho biết. Họ tin rằng loại vật chất vô hình chiếm phần lớn khối lượng của vũ trụ này có thể giải thích cả vũ điệu dữ dội của các sao chỉ cách trung tâm thiên hà vài giờ ánh sáng (tương đương với khoảng cách bên trong Hệ Mặt Trời của chúng ta) lẫn quỹ đạo êm ái trên quy mô lớn của toàn bộ vật chất ở vùng rìa của thiên hà Milky Way.
Kính thiên văn Không gian James Webb (JWST) đã phát hiện một hệ gồm năm thiên hà đang sáp nhập và tương tác với nhau ở thời điểm chỉ khoảng 800 triệu năm sau Big Bang. Thời điểm này sớm hơn dự đoán của các nhà thiên văn, và là thêm một ví dụ cho thấy kính thiên văn không gian mạnh mẽ này đang buộc chúng ta phải xem lại hiểu biết về vũ trụ sơ khai.
Một vết đen Mặt Trời khổng lồ đang nhắm vào Trái Đất sau khi phóng ra hàng chục quầng lửa mạnh mẽ vào Chủ Nhật và Thứ Hai (ngày 1 và 2 tháng 2) - bao gồm cả vụ phun trào Mặt Trời mạnh nhất trong nhiều năm gần đây.
Vụ phun trào núi lửa dữ dội nhất từng được quan sát trong Hệ Mặt Trời đã được chứng kiến trên vệ tinh Io của Sao Mộc bởi tàu không gian Juno của NASA, với các đợt phun trào đồng thời bao phủ một diện tích khổng lồ lên tới 40.400 dặm vuông (65.000 km²).
Các nhà thiên văn đã phát hiện hàng nghìn ngoại hành tinh quanh các ngôi sao đơn lẻ, nhưng lại tìm thấy rất ít ngoại hành tinh trong các hệ sao kép - mặc dù hai loại sao này phổ biến ngang nhau. Giờ đây, các nhà vật lý đã đưa ra lời giải thích cho sự thiếu vắng này.
Kính thiên văn Không gian James Webb (JWST) đã xác nhận thiên hà sớm và xa nhất trong vũ trụ quan sát được. Thiên hà mới này có tên MoM-z14, được nhìn thấy ở thời điểm chỉ 280 triệu năm sau Big Bang.
- Kính thiên văn Nam Cực ghi nhận các vụ bùng phát sao gần trung tâm thiên hà Milky Way
- Các “thiên hà quái vật” không lớn lên theo một cách duy nhất
- Halley có thể không thực sự là người đầu tiên xác định được chu kỳ của sao chổi mang tên ông
- Các nhà vật lý thiên văn tìm thấy phân tử lớn nhất chứa lưu huỳnh trong không gian liên sao
- Một lỗ đen khổng lồ thức giấc sau 100 triệu năm ngủ yên
Nếu nội dung của bài trên hữu ích đối với bạn, bạn có thể ủng hộ các tác giả Ở ĐÂY để chúng tôi làm ngày càng tốt hơn và mang lại kiến thức phong phú, đa dạng và - như bao lâu nay - cực kỳ chính xác tới cộng đồng.
Trân trọng cám ơn!


