Bước tiếp theo trong việc nghiên cứu các ngoại hành tinh là cần tìm hiểu kỹ hơn về khí quyển của chúng. Các nhà thiên văn có thể khá dễ dàng xác định được khối lượng, mật độ và các đặc điểm vật lý khác của một hành tinh. Nhưng việc xác định đặc điểm khí quyển của chúng phức tạp hơn nhiều.
Các hành tinh trong Hệ Mặt Trời của chúng ta có hai dạng: Một số ở dạng rắn và một số ở dạng khí. Nhưng tất cả các vệ tinh trong Hệ Mặt Trời của chúng ta đều ở dạng rắn, ngay cả những vệ tinh quay quanh những hành tinh khí khổng lồ. Vậy tại sao các vệ tinh trong Hệ Mặt Trời của chúng ta không ở dạng khí? Và liệu có những vệ tinh khí ở những nơi khác trong vũ trụ hay không?
Có thể bạn biết rằng Sirius là sao sáng nhất trên bầu trời đêm. Nhưng liệu Sirius có phải là sao có độ chói (tức chỉ công suất phát xạ của sao) lớn nhất hay không? Câu trả lời là không. Đối với các nhà thiên văn, từ “độ chói” (hay còn gọi là “độ trưng”) dùng để chỉ độ sáng thực sự hay cấp sáng tuyệt đối của một ngôi sao. Nói một cách đơn giản hơn, nếu tất cả các sao đều nằm cách Trái Đất một khoảng như nhau thì liệu Sirius có còn là sao sáng nhất nữa hay không? Chắc chắn là không rồi.
- Các nhà thiên văn theo dõi "nhịp tim" của lỗ đen
- Hình ảnh tuyệt đẹp của NGC 1566 trong điệu nhảy xoay tròn
- Pioneer 10: Đã 50 năm từ khi NASA hướng tới Sao Mộc và xa hơn
- Nghiên cứu sinh học thiên văn dự đoán về sự sống “mà chúng ta chưa từng biết”
- Vòng xoáy tử thần: một lỗ đen đang quay theo cách của nó
Nếu nội dung của bài trên hữu ích đối với bạn, bạn có thể ủng hộ các tác giả Ở ĐÂY để chúng tôi làm ngày càng tốt hơn và mang lại kiến thức phong phú, đa dạng và - như bao lâu nay - cực kỳ chính xác tới cộng đồng.
Trân trọng cám ơn!



