Hiện nay, giới khoa học đều đồng thuận rằng Sao Hỏa từng là một thế giới rất khác, với khí quyển ấm hơn, dày đặc hơn và có nước lỏng tồn tại trên bề mặt. Điều này được chứng minh qua các dấu vết dạng kênh, châu thổ, đáy hồ và nhiều đặc điểm địa hình khác - vốn chỉ hình thành với bởi dòng chảy của nước như chúng ta biết trên Trái Đất. Dựa vào cách nhiều kênh dòng chảy đổ về vùng Northern Lowlands (vùng đồng bằng thấp phía Bắc) của Sao Hỏa, các nhà khoa học suy đoán rằng khu vực này từng là nơi tồn tại một đại dương bao phủ phần lớn bán cầu bắc.
Các nhà nghiên cứu đã trực tiếp phát hiện một hành tinh mới có tên là WISPIT 2b, được phân loại là tiền hành tinh vì đây là một vật thể thiên văn đang tích tụ vật chất và phát triển thành một hành tinh hoàn chỉnh. Tuy nhiên, ngay cả ở trạng thái tiền hành tinh, WISPIT 2b vẫn là một hành tinh khí khổng lồ với khối lượng gấp khoảng 5 lần Sao Mộc. Hành tinh khổng lồ non trẻ này chỉ mới khoảng 5 triệu năm tuổi - tức trẻ hơn Trái Đất gần 1.000 lần - và nằm cách Trái Đất khoảng 437 năm ánh sáng.
Điều gì sẽ xảy ra nếu cách hiểu của chúng ta về thành phần cấu tạo của Sao Thiên Vương và Sao Hải Vương từ trước đến nay là sai, đặc biệt là trong việc phân loại chúng là “các hành tinh băng”? Đây chính là vấn đề mà một nghiên cứu gần đây - đã được chấp nhận đăng trên Astronomy & Astrophysics - hy vọng sẽ làm sáng tỏ, khi một nhóm các nhà nghiên cứu đến từ Đại học Zurich tiến hành khảo sát cấu trúc bên trong của Sao Thiên Vương và Sao Hải Vương.
Các nhà khoa học đã phát hiện rằng những kết cấu phân tử cần thiết cho sự sống "có sẵn một cách dễ dàng" trên Enceladus - một vệ tinh băng giá của Sao Thổ.
Trong nhiều thập kỷ qua, các nhà thiên văn học vẫn tin rằng vật chất tối và năng lượng tối chiếm phần lớn vũ trụ. Tuy nhiên, một nghiên cứu mới đây cho thấy chúng có thể không hề tồn tại. Thay vào đó, những gì chúng ta nhận thức là vật chất tối và năng lượng tối có thể chỉ đơn giản là hệ quả của việc các lực tự nhiên trong vũ trụ đang dần suy yếu theo thời gian khi vũ trụ già đi.
Các nhà khoa học đã công bố một phương pháp mới nhằm phát hiện sóng hấp dẫn trong dải tần milli-Hertz, mở ra khả năng tiếp cận với các hiện tượng vật lý thiên văn và vũ trụ học vốn chưa thể phát hiện được bằng các thiết bị hiện tại.
Thiên hà này là NGC 2775, nằm cách Trái Đất 67 triệu năm ánh sáng trong chòm sao Cancer (Con Cua). NGC 2775 có một vùng trung tâm nhìn khá mượt mà, trơn nhẵn, không có khí - giống với một thiên hà elip. Tuy nhiên, nó cũng có một vành bụi với các cụm sao rải rác, giống như các thiên hà xoắn. Vậy rốt cuộc, đây là thiên hà xoắn, elip, hay không thuộc loại nào cả?
- Kính Kepler chỉ ra nguồn gốc của tín hiệu quá cảnh giả ở hệ KOI-1755
- Đĩa tiền vệ tinh ở một ngoại hành tinh tiết lộ về lịch sử Hệ Mặt Trời của chúng ta
- JWST phát hiện cực quang mạnh mẽ trên một hành tinh lang thang
- Lỗ đen siêu nặng mạnh nhất từng phát hiện, phun khí ra với tốc độ kỷ lục
- Phát hiện một supernova loại Iax rất hiếm
Nếu nội dung của bài trên hữu ích đối với bạn, bạn có thể ủng hộ các tác giả Ở ĐÂY để chúng tôi làm ngày càng tốt hơn và mang lại kiến thức phong phú, đa dạng và - như bao lâu nay - cực kỳ chính xác tới cộng đồng.
Trân trọng cám ơn!


